Gặp những người hùng thầm lặng trong lũ dữ
Cơn lũ lịch sử, với sự tàn phá khủng khiếp đã lùi xa nhiều ngày, nhưng hơi ấm tình người vẫn lan tỏa khắp nơi như những tia sáng tương phản, xoa dịu những vết thương. Những câu chuyện về lòng biết ơn dành cho những con người tử tế, dũng cảm – những người đã không ngại hiểm nguy, lao mình vào dòng nước dữ để cứu người – vẫn đang được kể râm ran trong từng con ngõ, từng mái nhà của làng quê xã Tây Hòa.
Cứu người bằng ghe đánh lưới
Những ngày sau trận lũ lịch sử, căn nhà nhỏ của anh Hồ Văn Hòa (48 tuổi, thôn Hội Cư, xã Tây Hòa) liên tục có người tìm đến thăm hỏi, gửi lời cảm ơn. Đó là những người đã được anh kịp thời cứu khỏi dòng nước dữ trong thời khắc sinh tử.
Bà Huỳnh Thị Tầm, một trong những người được anh Hòa sơ tán an toàn, xúc động nói: “Nếu không có anh Hòa, tôi và nhiều người trong xóm không biết sẽ ra sao. Với chúng tôi, anh thực sự là ân nhân”.

Từng là thuyền viên đi biển hơn 15 năm trước, anh Hòa may mắn sống sót sau một vụ chìm tàu trôi dạt giữa biển khơi. Trở về đất liền, anh mưu sinh bằng nghề thợ nề cho đến nay. Chính kinh nghiệm đối mặt với sóng gió năm xưa đã giúp anh giữ được bình tĩnh giữa cơn lũ dữ.
Theo người dân thôn Hội Cư, rạng sáng 20/11, nước lũ cuồn cuộn dâng cao, tuyến đường trước nhà anh Hòa ngập sâu hơn 3 mét, nhiều ngôi nhà nhanh chóng bị nhấn chìm. Khi đang trú nhờ tại nhà ông Cao Phi Mã, anh nghe tiếng kêu cứu thất thanh phát ra từ khu nhà lợp tôn của nhà ông Nguyễn Hoan, cách đó khoảng 100m.
Không kịp suy nghĩ nhiều, anh lặng lẽ rời lấy chiếc ghe đánh lưới cũ của hàng xóm – phương tiện vốn chỉ chở được một người và không có áo phao hay bất cứ thiết bị cứu hộ nào – để lao vào dòng nước đang cuồn cuộn.
“Lúc đó chỉ nghĩ nếu chậm trễ thì mọi người không thể sống sót. Dù rất nguy hiểm, nhưng tôi tin mình có thể xoay xở được”, anh Hòa kể.
Tiếp cận căn nhà ngập sâu, anh phải dùng tuýp sắt tháo dỡ mái tôn, đưa vợ chồng ông Hoan ra ngoài, sau đó tiếp tục tiếp cận các con bà và cứu thêm nhiều người ở khu vực lân cận, trong đó có một cháu nhỏ. Khi đã đưa được 5 người đầu tiên tới nơi an toàn, anh tiếp tục bơi ghe đến khu xóm trũng thấp ở cùng thôn, cách đó gần 1km, nơi nhiều hộ dân đang bị cô lập hoàn toàn, cứu thêm 12 người khác, trong đó có hai người bệnh và khuyết tật.
Kể lại trường hợp gặp sự cố khi đưa anh Phạm Xuân Trà sơ tán anh Hòa vẫn còn hồi hộp. Anh Trà bị bệnh tai biến, cử động khó khăn nên không thể giữ được thăng bằng khiến chiếc ghe bị lật úp ngay sau khi dìu người này lên. Bằng kinh nghiệm đi biển, anh Hòa bơi đẩy nạn nhân lại gần khung cửa sổ để bám víu, sau đó khéo léo đưa ghe quay lại, đưa được anh Trà lên và tiếp tục hành trình đưa vào nơi an toàn.
Khi anh Hòa lao đi giữa dòng lũ, những người đang trú tại nhà ông Mã, trong đó có vợ anh, không khỏi lo lắng, thấp thỏm từng phút. Chỉ đến khi anh trở về an toàn, mọi người mới vỡ òa trong sự xúc động và khâm phục.
Hai cha con cứu 5 người bị trôi giữa dòng lũ

Khoảng 19 giờ ngày 20/11, khi nước lũ dâng nhanh, ông Phạm Văn Đạt (72 tuổi) và con trai là anh Phạm Văn Lợi (36 tuổi), ở thôn Phước Mỹ, xã Tây Hòa, đang kê cao đồ đạc thì nghe tiếng kêu cứu từ cánh đồng gần nhà. Không chần chừ, hai cha con lập tức xuống ghe tôn, mang theo đèn pin, bơi nhanh về phía có người gặp nạn.
Dưới ánh đèn, họ phát hiện 5 người đang bám víu vào nhau giữa cánh đồng, nơi nước đang ngập sâu hơn 3m, trong số họ chỉ có hai người mặc áo phao và một người đang ôm phao tròn.
Nhanh chóng tiếp cận nhóm người bị nạn (5 người trong gia đình ông Lê Tám, ở cùng xóm), ông Đạt xoay mũi ghe để họ bám vào thành từ phía sau, sau đó khéo léo bơi ghe dìu những người bị nạn đến sát tường rào ven đường, tránh được nơi nước chảy xiết. Đúng lúc này, các ông Phạm Ngọc Anh, Phạm Văn Sáng và Lê Văn Bảo cũng bơi ghe đến hỗ trợ, đưa 5 người bị nạn về nơi an toàn.
Xúc động sau khi được cứu, ông Lê Tám chia sẻ: “Nếu không có hai cha con ông Đạt và những người hỗ trợ kịp thời, chúng tôi khó có thể thoát được dòng nước dữ. Chúng tôi vô cùng biết ơn”.
Không biết bơi vẫn xông pha cứu người

Tại thôn Phú Khánh, xã Tây Hòa, anh Trần Thanh Sáng cũng là một trong những người để lại nhiều dấu ấn trong đợt lũ. Dù không biết bơi, anh vẫn cùng các anh Đoàn Ngọc Khang, Nguyễn Đại Việt, Lê Tấn Khanh… sử dụng ghe nan lao vào vùng nước ngập sâu, cứu hàng trăm người dân ở xã Tây Hòa và khu vực lân cận thuộc xã Hòa Thịnh.
Anh Sáng cho biết, hầu hết mọi người không biết bơi, chỉ có áo phao và phao cứu sinh, nhưng không còn lựa chọn nào khác. “Chúng tôi buộc phải hành động. Hàng ngàn hộ dân đang bị cô lập, trong khi lực lượng chuyên nghiệp không thể có mặt khắp nơi”.
Không dừng lại ở công tác cứu hộ, anh còn kêu gọi bạn bè tại phường Quy Nhơn (tỉnh Gia Lai) và phường Buôn Ma Thuột (tỉnh Đắk Lắk) hỗ trợ phương tiện, lương thực, nước uống, chăn màn để tiếp tế cho người dân vùng ngập. Sau đó, anh cùng nhóm tình nguyện nấu gần 700 suất ăn mỗi ngày, trực tiếp vận chuyển đến các hộ bị cô lập.
Dù tay chân phồng rộp, kiệt sức sau nhiều ngày ngâm mình trong nước lũ, các thành viên trong nhóm vẫn coi đó là “dấu vết của niềm vui”, bởi họ đã làm được điều ý nghĩa cho cộng đồng.
“Chúng tôi hành động theo mệnh lệnh của trái tim và tình người khi thấy bà con đang ở ranh giới mong manh giữa sự sống và mất mát”, anh Sáng nói.
THANH HỘI
